Vẫn Bên Nhau Trọn Đời
Chương 1
Ráng chiều đã bao phủ những con đường dưới phố. Thuỳ Trinh nhìn anh chàng Đường Quân ngồi hút thuốc ở xa lông mà tội nghiệp.
Cô nhẹ lắc đầu bước đến pha một bình trà:
- Anh tìm ... sếp có chuyện hả?
Rít một hơi dài, Đường Quân gõ nhẹ điếu thuốc vào gạt tàn, anh háy mắt như trêu:
- Bộ có chuyện mới được tìm ... sếp em hả? Dạo này, mấy cô luật sư có giá quá ha?
Phì cười, Thuỳ Trinh nói:
- Tại em thấy anh ngồi đợi ở đây lâu rồi.
Thông thường,anh đâu như thế. Nheo nhẻo đôi mắt đa tình nhìn cô bằng ánh mắt là lạ, Quân không hiểu ý cô là thế nào. Anh hỏi:
- Anh sao?
- Cao ngạo, tự phụ, dễ gì đợi ai ngoài những khách hàng. Nhưng phải là khách sộp, những hợp đồng be bé không là điều hấp dẫn với anh. .
Trầm ngâm nhả khói thuốc, anh cười cười rồi dụi điếu thuốc.
- Lính gác gì mà phê bình, bạn sếp kiểu này, coi bộ ....
- Ê! Anh hỏi em mới nói chứ bộ.
Quân phì cười, ngả lưng ra ghế.
- Cô ghê thật. Bởi vậy mới nói, ai xấu số lắm mới yêu mấy nàng luật sư.
Đang vô tội tự dưng nói một hồi, tôi lại trở thành kẻ phạm tội.
Thuỳ Trinh trót trà ra ly. Sao anh ấy lại bảo thế? Không phải anh đang gánh cái khổ đó sao?
Lén nhìn qua Đường Quần, cô thầm khen. Mũi cao, mày rậm, cằm vuông và đôi mắt anh ta là một cái bể khổ cho bao cô rồi nhỉ? Anh chàng này đúng là đáng sợ, trầm trầm lúc vui lúc buồn không lường trước được, nhất là cái miệng.
Cô gật gù với bản thân. Chưa bao giờ anh ta cười thoải mái để cô có dịp chiêm ngưỡng nụ cười kia, xem nó ma giáo cỡ nào, có giống lời đồn đại không.
- Trinh này! Sếp em sao phải làm cả ngày chủ nhật? Công việc nhiều lắm à?
- Bị hỏi bất ngờ, Trinh lơ ngơ, một lúc mới nói :
Lúc sáng, chị Oan gọi điện bảo em đến văn phòng giải quyết mấy vụ thời gấp. Chị ấy có một khách hàng lớn, nghe đâu ly hôn gì đó.
Chị ấy không nói. Thôi, anh ở đầy vừa uống trà vừa đợi. Em phải xem lại tài liệu, thông cảm giùm, em đang trong thời kỳ thực tập.
Còn lại một mình, Đường Quân ngoáy đầu nhìn vào bên trong, lòng dấy lên một cái gì đó bực bội. Bộ làm cả tuần vẫn chưa đủ chắc, muốn mời ăn bữa cơm còn khô nhìn lên trời. Thật quá đáng !
Anh chụp gói thuốc trên bàn rồi bật dậỵ. Luật sư Oan à! Tôi nhất định phải thắng vụ kiện này. Bằng mọi giá cô phải giúp tôi, ly dị thì mới mong có cuộc sống mới. Xin cô hãy giúp tôi!
Mở to mắt như cố nhìn xuyên qua tấm kính,Quân không biết thân chủ nào đòi ly dị mà có cái giọng ''nhí'' quá. Anh đoán khoảng mười bảy, mười tám là cùng.
