Xin chào những người đã từng lắng nghe mình, là Libre đây.
Mình từng nghĩ sẽ không bao giờ viết những dòng như thế này. Nhưng hôm nay, 290725, có lẽ là lúc mình phải gấp lại trang cuối cùng.
Mình biết có lẽ vẫn có người chờ mình update fic, hay ít nhất mình đã từng tự ru ngủ bản thân bằng niềm hy vọng ấy. Nhưng lần này không phải vì bận rộn, không phải vì lười biếng, mà là vì mình không còn đủ sức để tiếp tục nữa.
Mình đã từng nghĩ rằng những câu chuyện buồn trong fic chỉ là hư cấu, chỉ là những mộng tưởng mình vẽ ra để chạm đến cảm xúc của các bạn. Mình viết về nỗi đau, về sự cô đơn nhưng chưa từng thực sự hiểu được chúng sâu sắc đến nhường nào. Cho đến khi cuộc sống cuốn mình vào một vòng xoáy tình cảm - một mối quan hệ độc hại, nơi cả hai đều biết là sai nhưng chẳng ai đủ can đảm để buông tay. Tình yêu hóa ra không chỉ là những khoảnh khắc ấm áp, mà còn là những vết cắt sâu hoắm để lại những vết sẹo chẳng thể lành trên cả tâm hồn lẫn thể xác.
Mình không còn Libre của những ngày vô tư viết về tình yêu bi kịch nhưng lãng mạn. Mình của bây giờ như một chiếc lá úa chẳng có ai ngước lên nhìn, chẳng còn ai chờ đợi phía dưới. Mình không viết được nữa, bởi những con chữ giờ đây không còn là chốn trú ẩn mà là chiếc gương phản chiếu tất cả những gì mình đang cố quên.
Cảm ơn các bạn, những người đã luôn ở đây, đã yêu thương những dòng chữ của mình, đã kỳ vọng vào những câu chuyện mà mình từng hứa sẽ viết tiếp. Cảm ơn những ai đã từng dành thời gian đọc fic của mình. Cảm ơn những ai đã từng yêu quý, nhắn gửi, hay lặng lẽ dõi theo mình trong từng dòng chữ.
Xin lỗi vì không thể trở thành người mà các bạn kỳ vọng. Xin lỗi vì đã không thể đi cùng các bạn thêm nữa.
Từ nay, sẽ không còn chap mới. Không còn Libre trong thế giới những câu chuyện dở dang, ngừng dệt nên những giấc mơ bằng ngôn từ.
Nếu có nhớ, xin hãy nhớ mình như một vệt nắng mỏng cuối mùa, như một nốt nhạc buồn không ai hát lại, như một người từng viết và đã chọn rời đi.