phải nói ở đây vì chắc không ai đọc được (hoặc là t nghĩ v) hờ hờ.
kiểu t cảm giác t chả thiết tha gì nữa, từ học hành tới sức khoẻ t đều bỏ bê, bạn bè người thân gì t cũng chẳng nói chuyện. t chả biết phải nói thế nào hết, đầu t lúc nào cũng nặng trịch và trong trạng thái muốn khóc đến tắt thở bất kì lúc nào. đến bây giờ t còn chẳng thể viết ra để thoải mái hơn vì t có viết nữa viết mãi cũng chẳng một ai quan tâm hết. it’s like crying for help in a fuckass crowd trying to get someone’s attention but completely failed.
t đã cố tất cả mọi thứ, t làm tất cả mọi cách để thấy bản thân không vô dụng, nhưng mà t không thể làm gì được khi mà đầu óc t cứ rối nùi quanh quẩn nghĩ xem t nên chết như thế nào để bố mẹ t không phải khóc quá nhiều vì t.