dạo này bị nhớ thông báo wattpad nên trích một khoảng thời gian ra để nả liên tục gần 10 chương cho mọi người, xong rồi mình nhận ra là "á đù, vẫn còn có người đọc nè". thậm chí còn trở lại đường đua và leo top tag masonb lên cao chót vót luôn.
dẫu rằng mình cũng chỉ là một ngôi sao nhỏ giữa ngân hà bạt ngàn này thôi, nhưng may mắn lại phát quang mạnh mẽ một chút, đủ sáng để chạm được tới mọi người. thú thật thì mình thích được khen, thích được mọi người nói "iu thươn", nhưng mà sẽ thích hơn nếu lời khen đó là thật tâm mọi người muốn nói chứ không phải do mình khều =)))))))
mình nghĩ là những lời yêu đó của mọi người đã nạp đủ năng lượng cho mình rồi. mình vẫn đang trong trạng thái lơ lửng giữa hai quyết định có nên tiếp tục hành trình con chữ của mình hay không. nhưng có lẽ mình nên đi tiếp, ha? mà không phải là bây giờ.
ý mình là, mình vẫn sẽ đăng thôi, nhưng không phải là "nả" nữa. chậm lại hơn, nhưng không dừng.
vậy nhé, thương mấy bà nội nhỏ <3