“Có khi nào em cảm thấy ghen tị với anh không?”
…
Đã là năm thứ hai kể từ khi Hoàng nghỉ việc ở công ty để chăm con nhỏ. Bây giờ ngoài những lúc nhận vài công việc bán thời gian online, gần như hầu hết thời gian Hoàng đều quanh quẩn ở nhà với con.
Mọi thứ vẫn như trước, Huy vẫn thương Hoàng, vẫn chăm lo cho cả cậu và con. Về mặt vật chất, Hoàng không thiếu bất cứ thứ gì; về mặt tình cảm, Huy lại càng không bao giờ khiến cậu phải rơi vào trạng thái nghi ngờ liệu anh có còn yêu mình không. Chỉ là… có đôi lúc Hoàng nhận ra hình như đã có gì thay đổi trong cuộc sống của cậu, nhỏ thôi, nhưng rất rõ.
…
Mười giờ tối, Hoàng cuối cùng cũng dỗ em bé ngủ xong. Nhìn đứa nhỏ hồng hào thở đều đang say ngủ trong nôi, cậu bất giác mỉm cười. Đứa nhỏ mà cậu cưng yêu nhất, liệu một ngày nào đó của mười sáu năm sau này có vì một người nào đấy mà cãi lời hai bố không nhỉ? Đến lúc ấy, chắc cả Hoàng và Huy sẽ đau lòng lắm đây.
“Anh về rồi!”
…
“Em thơm quá~”
“Thôi đi, người em giờ toàn mùi sữa với đồ của con chứ có gì đâu mà thơm. Anh có vào chào con thì vào đi. À, nhưng phải đi tắm trước đi đã, không khéo lại lây bụi cho con.”
Hoàng cười để mặc Huy ôm mình trong khi tay vẫn thoăn thoắt soạn đồ cho chồng. Mắt Huy dừng lại rất lâu trên hai bọng mắt sưng rõ của Hoàng. Mấy hôm vừa rồi con gái bị sốt cao, Hoàng gần như hôm nào cũng thức trắng cả đêm túc trực bên giường bệnh của con. “Em vào nghỉ đi, để anh ở đây với con cho.” “Không sao đâu anh, em chăm con thêm tí nữa rồi nghỉ ngay mà. Anh đi nghỉ sớm đi mai còn lên công ty nữa.” Rõ ràng việc nuôi con chẳng hề dễ dàng chút nào.
…
Những câu chuyện công sở, rõ ràng đã từng là chủ đề chung của hai người sau mỗi một ngày bận rộn khi Hoàng còn đi làm. Nhưng giờ đây khi ngồi nghe Huy kể về công việc của mình, Hoàng gần như không thể hiểu được bao nhiêu. Thế rồi giữa chừng Huy đột nhiên dừng lại, anh hỏi:
“Hoàng nè, có khi nào em cảm thấy ghen tị với anh không?”